"Đi tìm quanh quanh, hỏi khắp nơi… Cũng muốn đăng báo, nhưng nghe trăm ruởi lần đăng thì nhà không có tiền. Các con còn bé quá cô ơi! Tôi nhớ nó lắm, nhưng tôi tin là vài năm nữa nó về…" Đó là lời tâm sự của một người mẹ, đó là cô Tô Thị Du, đứa con mà ma cô đi tìm là em Nguyễn Văn Giang, đứa con trai thứ 7 của cô cùng anh Nguyễn Văn Bảy. Mà Giang vẫn chưa phải là đứa con nhỏ nhất, sau em còn có 3 người nữa. Gia đình đông con, khó khăn... hay bị ba la rầy... và rồi Giang đã bỏ nhà đi. Lang thang trên Tp. HCM một thời gian thì Giang được đưa vào Trung tâm nuôi trẻ mồ côi của chùa Diệu Giác ở Quận 2. Trầm tính và khép kín, suốt hơn một năm không ai biết Giang tên thực là Đông và em cũng không hề kể về gia đình của mình cho ai biết.
Những người thực hiện chương trình đã tiếp cận Giang trong một lần đi công tác xuống chùa Diệu Giác. Bằng sự đồng cảm, Giang đã dần dần hòa đồng với anh, chị trong đội tìm kiếm của chương trình và nói rằng "em cũng rất nhớ mẹ, nhớ em". Gần 2 năm xa nhà, em vẫn còn nhớ quang cảnh nhà nơi mình bỏ đi đó là một ngôi nhà đơn sơ nằm lọt thọt giữa vườn cà phê, vẫn còn nhớ đứa em hay cùng nhau đi bắt bò cạp đất. Giang nhớ cả những tảng đá to sừng sững nằm ven đường khi em bắt xe đò để bỏ nhà đi. Mà lúc đó, xe đi đâu thì em cũng không biết, cho dừng ở đâu thì em xuống ở đó.
Cõ lẽ, Giang cũng không quá bất ngờ khi được biết là mình sẽ được gặp lại cha mẹ và em, ở tuổi 13 em vẫn chưa hoàn toàn ý thức được hai chữ "gia đình". Nhưng nếu, 5 năm, 10 năm sau liệu em có còn gì về gia đình mình, liệu lúc đó em đi về tìm lại thì gia đình có còn nơi đó?
Giang đã ôm ngay lấy đứa em trai nhỏ hơn mình 3 tuổi. Hai anh em thút thít khóc khi đi đứa em gọi tên anh trai mình: "anh Đông ơi".
Đông sẽ về thăm nhà, được chơi cùng em và có được cái tết sum vầy bên gia đình sau 2 năm xa nhà. Rồi em sẽ vào lại Trung tâm ở chùa Diệu Giác để tiếp tục học nghề để mai này phụ giúp gia đình.